XtGem Forum catalog
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Siêu Quậy Trường K.w


Phan_21

_Dạ _Cả lũ gật đầu , tíu tít kéo nhau ra xe đi về

Chiếc xe chở tụi nó h lại lăn bánh sau 1 hồi đứng yên nhìn chủ nhân của mình tung hành và đang lao vun vút trên đường quốc lộ đưa tụi nó về nhà….

Ngôi nhà từ lúc nào lại vang lên những tiếng cười ròn tan và cũng chẳng biết từ bao h mà nhà nó lại thành nơi chứa chấm tụi quậy này luôn rồi chứ k còn siệu quậy nữa…..

Về nhà, Sandy với bé bạch hổ và chú mèo Wild đi ngủ, nó bắt tụi Tứ Quỷ đi nấu cơm cho nó tý dậy ăn còn kệ hai nó với tụi kia bàn kế hoạch rùi xong xuôi đâu đấy chỉ cần nói nó kế hoạch thực hiện như thế nào thôi là được rồi, mấy vụ đấy nó k có ý kiến vì nó mà ý kiến thì chắc chắn xẽ có máu đổ; nó chơi ác lắm mà chứ cách bình thường thì nó chịu thôi.Vậy là nó vừa được ăn nó, ngủ kĩ mà cũng chẳng ảnh hưởng gì tới kế hoạch cả….(==. Nhỏ này khôn lỏi thật)

Đúng 9h tối , khi mọi người đang thay đố chuẩn bị đi, hai nó cũng chuẩn bị sẵn quần áo và những đồ khác rồi giúp nó thay đồ xong suôi thì đúng 9h30’ sau 8 chiếc moto phân phối lớn hiệu YZF – R1 lao ra từ cổng nhà Sandy mất hút vào trong bóng tồi. 4 chiếc xe của Tứ Quỷ, Koon Ham lai Kyu Min, hai nó thì chở nó; Ren,Kevin thì mình 1 xe và đích đến của 8 chiếc xe chính là nhà Mika_ hay nhà tổng thống Nhật Bản….

Phái trên các nóc nhà coa tầng ta còn thấy loang loáng 2 bóng đen 1 lớn 1 nhỏ của cái gì đó lai đi rất nhanh, với vẫn tốc lớn như những bóng ma vậy….

_Được rồi,anh xẽ phá Camera của nhà này, mấy đứa có 30’ để vào được ngôi nhà đấy. Anh xẽ vào sau, ok ? _Ryan nói, tay vẫn thoăn thoắt sử lý cái gì đó trong cái laptop

_Vào được nhà rồi thì sao hai? _Sandy thắc mắc

_Um, tất cả xẽ gặp nhau tại phòng khách nhà Mika nhé_trỗ cha Mika đang ngồi làm việc hiện h.Nhớ nhé, Kyu Min, Koon Ham với Tứ Quỷ ở vòng ngoài sử lý hết bọn vệ sĩ đồng thời chợ giúp Kevin, Sandy và Ren vào nhà trong. Kevin và Sandy xuống tầng hầm nhà phá máy camera và hệ thống báo an toàn của ngôi nhà, Ren em đi đón Mika , rõ chưa? Điểm cuối là phòng khách nhà Mika_Ryan nói kế hoạch cho Sandy nghe cùng tụi nó nghe lại để nhớ

_Sao lại ở phòng khách hả hai? Đáng nhẽ phải chuồn luôn chứ_Sandy nghệt mặt k hiểu

_Hì, ta phải qua chào ngài tổng thống chút rồi đường đường chính chính ra chứ em gái _Ryan cười, xoa đầu cô em gái

_Tới h rồi, đi thôi. Xong chưa Ryan? _Kevin nhìn đồng hồ rồi liếc nhìn laptop của Ryan

_Xong rồi. À! Nhớ là phải hành động thật cẩn thận đấy nhé, tuyệt đối k được để bị phát hiện, và bần cùng lắm mới được giết người thôi đấy và đừng có để đánh động ông ta là k hay đâu. Ok _Ryan nhắc nhở tụi nó

_Ok ạ _Tụi nó gật đầu, sửa lại đồ mang theo rồi bước đi

_Kevin, dao Sandy cho mi đấy. Cứ làm như đã bàn bạc nhé, nếu cần thiết hẵng ra tay _Ryan gọi với Kevin lại

Kevin quay lại nhìn Ryan rồi khẽ gật đầu rồi đi. Chú mèo Wild từ đâu chạy tới nhảy lên vai Kevin đi theo tụi nó vào trong còn con bạch hổ thì tiến tới trỗ Ryan ngằm cạnh dưới chân anh mắt lim dim nhưng thật ra là đang bao quát khung cảnh khắp nơi đó ạ

* * *

Tới hàng rào sau nhà Mika, cái hàng rào cao tới 4; 5m thẳng đuột k có thanh ngang nào để tụi nó chèo lên như những ngồi nhà bình thường được nên Kevin và Koon Ham phải làm bàn đạp cho Sandy và Kyu Min bật nhảy lên , tiếp đó là Tứ Quỷ. Còn Kevin, Koon Ham, Ren thì vốn là dân chơi bóng rổ lại còn khá cao nữa nên chỉ cẩn lấy đà chút là có thể bật cao chạm tới thanh sắt chắn ngang duy nhất ở phía đỉnh hàng rào rổi lộn người vào mà k bị vướng vứu bởi mấy thanh sắt nhọn đâm lên trên như muốn hù dọa người ta vậy….

Đáp xuống đất 1 cách nhẹ nhàng để k đánh động ai tụi nó chia làm 2 đội : Đội 1: là Tứ Quỷ sẽ đi sử lý mấy bọn bảo vệ được dày đặc sung quanh nhà; đội 2: là tụi nó sẽ tiến thẳng vào nhà chính

Chương 43

Tứ Quỷ nhẹ nhàng luồn ra trước, áp dụng phương pháp đánh nhanh thắng lẹ và lấy tĩnh chế động để sử lý gọn gàng từng thằng mà k để tụi nó phát hiện cũng như gây ra tiếng động gì bằng 1 phát phang thẳng vào gáy chúng thì dù tụi bảo vệ có đô con tới đâu mà bị phang vào trỗ hiểm đấy cũng đều phải gục cả thôi. Tuy vậy áp ụng phương pháp này hơi vất vả chút, nó lâu và mất sức nhưng lại đạt được hiểu quả cao, đạt đúng chỉ tiêu mà tuyệt nhiên là bọn chúng từng thằng đểu sỉu mà k biết lý do vì sao mình lại bị thế

Còn lúc đấy Kyu Min, Sandy, Koon Ham, Ren, Kevin đi cửa sau cũng gặp k ít bọn bảo vệ đi tuần; như vậy mới biết lão cáo già Nakashima đó đã đề phòng tụi nó tới đâu, cũng là do chiều nay tụi nó đánh động lão làm lão nâng cấp canh phòng lên hơn đề phòng tụi nó vào. Ý đồ của tụi nó đã bị lão đoán được nhưng mà lão k ngờ tụi này toàn đứa k sợ chết nên vẫn cứ đâm đầu vào mới sợ chứ.Kyu Min và Koon Ham đi trước dọn đường cho Sandy, Kevin và Ren vào trong nhà nhưng vào nhà thì tầng hoàn toàn chẳng có cửa sổ hay bất cứ 1 cánh cửa nào sau nhà này cả nên tụi nó phải leo lên tầng 2 có lan can. Cửa được khóa nhưng nó lại làm bằng kính nên Kevin chỉ cần khoét 1 lỗ tròn đủ rộng để cho tay vào mở khóa bên trong 1 cách dễ dàng.

Vào được tới bên trong, sau khi nhờ Ryan định vị xác định vị trí của Mika thì Sandy và Kevin đưa Ren tới trước cửa để Ren và Mika có thời gian tự nói truyện với nhau còn 2 đứa thì nhanh chóng đi xuống dưới tầng hầm vì thời gian để khóa camera k còn nhiều nữa. Cái tầng hầm này chính là tầng âm được ông ta xây chìm xuống dưới, đây cũng chính là nới đặt các máy móc thiết bị theo dõi và bảo vệ toàn ngôi nhà của lão…những thiết bị đấy k hề xoàng chút nào đâu nhưng mà đối với nó và Kevin thì cũng k khó để qua lắm…

Đang bước xuống cầu thang, ở đây khá vắng , có lẽ là do ông ta đã huy động hết tất cả những bảo vệ của ngôi nhà ra bên ngoài canh giữ nên chủ quan ở đây; chắc ông ta k nghĩ là tụi nó có thể vượt qua được hàng rào bảo vệ dày đặc đó để vào đây à. Bỗng Sandy với Kevin đi xuống gần tới nơi thì lại đụng chúng 1 tay bảo vệ đi lên….Hắn hơi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của tụi nó chút những nhanh chóng lấy lại phong độ mà trừng mắt vằn những vệt đỏ nhìn cả 2 như muốn ăn tươi nuốt sống vậy:

_Các người là ai????

_ờ….um….._Sandy đang lúng túng k biết giải thích như thế nào thì……

“VỤT………..RẮC……….”

Kevin lợi dụng lúc tên đó đang chú ý vào câu trả lời của Sandy mà nhanh chóng phóng lên với tốc độ nhanh nhất khiến ta chỉ nhìn thấy cái bóng vụt qua như gió vậy và “Rắc” 1 cái thì Kevin đã bóp nát xương cổ của tên đó; ta chỉ còn nghe thấy những tiếng lạo xạo của sương vỡ trong cổ hắn mà Kevin chỉ dùng có 1 cánh tay của mình để kết liễu đời tên đó thôi ạ.Tên đó chết k kịp ngáp và chết khi còn chưa ý thức được tại sao mình chết cũng như kịp chăn chối điều gì đó cuối cùng

_Mi……_Sandy khá bất ngờ trước lực cánh tay của Kevin. Người bình thường gì có muốn bẻ cổ 1 ai đấy cũng phải sử dụng tới 2 tay để kẹp cổ, cũng có những người đạt đẳng cấp thì có thể 1 tay bẻ cổ nhưng chỉ với lực dồn vào cánh tay mà có thể bóp nát cổ mà bóp nát cả xương cổ 1 con người khỏe, cường tráng, lực sĩ, đô con vậy cách dễ dàng thì dường như chẳng có ai làm được cả, trừ phi……

_Đi thôi, nhìn gì mà nhìn, k có thời gia đây _Kevin phủi phủi tay bước đi

_Này, sao mi biết sử dụng chiêu đó hay vậy???_Sandy lon ton chạy theo hỏi

_Tò mò quá đấy, sau này cô sẽ rõ thôi _Kevin cười hiền, xoa đầu Sandy rồi bước đi lôi nó theo

Nó đành ngậm ngùi bước theo Kevin vào trong. Bên trong phòng chỉ có 1 tên duy nhất đang ngồi đó, tai thì đeo phone, miệng ngân nga hát, mắt dán vào mãn hình nên hoàn toàn chẳng biết sự có mặt của tụi nó và cũng chẳng biết cả cái hệ thống đẳng cấp toàn camera với thiết bị bảo bệ an toàn đã bị hack thừ bao h rồi

“BỐP……RẦM….”

Kevin đánh mạnh vào gáy tên đó nên tên đó lăn ra bất tỉnh ngất đi đổ rầm xuống đất. Sandy và Kevin nhanh chóng cầm lôi cái laptop ra kết nối với hệ thống máy chủ rồi loát chương chình chạy máy nên chưa đầy mấy phút sau khi hệ thống vừa bị mã hóa thì cũng là lúc thời gian hack máy chủ hết nên màn hình bị tắt cái “phụt’, hệ thống bảo an trong nhà đều được ngắt hết nhờ trình độ máy tính được huấn luyện đẳng cấp như Kevin và Sandy thì chẳng tốn mấy công sức cả.

Cũng lúc đó Ryan ung dung bước vào phòng cũng chú bạch hổ đi bên cạnh

_Xong chưa ? _Ryan cười, hỏi

_Rồi ạ, vừa mới xong. Hai mang theo bạch hổ làm gì vậy ?_Sandy gật đầu

_Um, em thay đồ đi này. CHỉ cần khoác cái này ra ngoài là được _Ryan cười hiền, đưa 1 tấm áo choàng màu trắng cho Sandy

_Hai, đây là……???_Sandy nhỡ nhàng nhìn chiếc áo choàng trong tay rồi quay lại nhìn Ryan

_Tới h thì cũng nên nói ra được rồi đấy_Kevin thở dài đánh mắt với Ryan

_Um Sandy, đã có lệnh chiêu hồi tụi mình rồi _Ryan gật đầu, nói

_Dạ. Lệnh chiêu hồi????_Sandy sững người

_Thì cũng đã 4 năm rồi mà, em nhớ chứ?Mấy ngày trước anh mới nhận được lệnh thôi nhưng em xem này, đây là những người được chọn _Ryan đưa cho Sandy 1 tờ giấy mày đen chữ được viết bằng bút bạc

Sandy nhíu mày cầm tờ giấy đọc 1 hồi, khuôn mặt từ ngạc nhiên rồi sững lại rồi chuyển qua khó chịu, nhăn lại và trắng bệch ra, mồ hồi từ trên chán bắt đầu rịn ra như mưa…dường như có truyện gì đó khiến Sandy hoảng hốt lắm vậy. Những chỉ 1 chút sau thì ánh mắt Sandy đanh lại đầy tức giận chỉ muốn vò nát bức thư, xé nó ra làm trăm mảnh rồi coi như chưa có truyện gì sảy ra mà k được

_Hai, tại sao lại là họ????_Sandy nhìn thẳng vào mắt hai nó đầy tức giận

_Ở đây có 1 sự sắp đặt, vậy nên đây cũng là 1 phần lý do hai cho em đến Nhật như thế này chính là để em bảo vệ họ đấy. Sandy, lệnh này k phải là h mới có mà nó đã được đưa ra từ 3 năm trước rồi nhưng tới h mới thực hiện thôi, em k thể thay đổi được đâu _Ryan vỗ nhẹ vào vai cô em gái trấn an

_******** thật _Sandy siết chặt nắm đấm trong tay

_Đánh vậy chứ biết thế nào. H chỉ có cô và cái lý do này mới cứu được Mika và đường đường chính chính đưa Mika ra khỏi ngôi nhà này mà ông ta cũng k làm gì được. ông ta dù có gan to lớn mật đến đâu cũng k đấu được với cái này đâu_Kevin chậm rãi nói

_Tại sao cái tên này gì cũng biết vậy ?_Sandy quay phắt lại nhìn Kevin rồi quay lại hỏi hai nó

_Sandy, tại em hay quên thôi chứ em gặp cậu ấy nhiều rồi đấy. Biệt danh của Kevin là Huyết Vương. Nhớ chứ?_Ryan xoa đầu Sandy cười hiền

_Hả? _Mặt Sandy đơ luôn

_Thôi được rồi,đi đã rồi có gì nói sau. Tụi kia đang đợi đó, muôn rồi_Ryan kéo nó với Kevin đi tới điểm đã hẹn trước

* * *

TẠI PHÒNG MIKA:

Ren đi qua đi lại mãi ở trước cánh cửa gỗ sơn trắng phòng Mika mà đầy băn khoăn, suy nghĩ xem có nên bước vào trong hay k thi sau 1 hồi đấu tranh tư tưởng đầy kịch liệt mãi cuối cùng Ren cũng khe khẽ đẩy cửa phòng bước vào trong

Nhìn quanh căn phòng màu tím trầm k thấy có tiếng động cũng như chẳng thấy có ai cả Ren đang định bước ra để kiếm trỗ khác vì nghĩ họ đã chuyền Mika đi trước khi Ren tời rồi nhưng đang định quay mặt bước đi thì ánh mắt Ren bắt gặp hình ảnh cô công chúa nhỏ đẹp như thiên thần vậy mặc trên người bộ đồ trắng mỏng manh đang ngồi ngủ thiêm thiếp bên ô cửa sổ lớn sơn màu trắng…..Ren hơi ngập ngừng 1 chút nhưng rồi cũng dảo bước tiến lại nhìn cô công chúa trong mỗi giấc mơ của hình vẫn hằng mơ đó: khuôn mặt trái xoan thanh tú hơi xanh, nước da trắng hồng k tỳ vết,đôi mắt nhắm nghiền,đôi lông mày hơi nhíu lại như có gì đo bực mình lắm,hơi thở đều đều,mái tóc đen láy ôm lấy khuôn mặt khiến cho Mika dù có là đang ngủ nhưng vẫn tỏa ra khí chất của 1 bậc quyền quý,kiêu sa, lộng lẫy đến lạ thường .

Nhìn Mika ngủ dễ thương k chịu được khiến cho Ren k cầm được lòng mà hôn nhẹ lên má trán Mika 1 nụ hôn nhẹ nhưng chứa đựng cả tình cảm, cả nỗi nhớ nhung của mình.

Mika thấy có người chạm vào mình đã thế lại còn hôn vào chán mình nên mở trừng mắt nhìn thằng hung thủ nào to gan giám động chạm mình thì k khỏi ngỡ ngàng, ngạc nhiên khi đứng trước mặt mình là khuôn mặt, nụ cười quá đỗi quen thuộc của người mà Mika yêu đang nhìn Mika mỉm cười hiền chàn đầy yêu thương và chìu mến……

_Anh ới đón em, Mika_Ren cười hiền rồi hôn nhẹ lên bông hoa được Mika xăm bên cánh tay trái

_Ren….Ren hả?_Giọng Mika run run.Dường như Mika k tin vào mắt mình, cứ tưởng rằng mình đang mơ, tay dơ lên chạm vào mặt Ren như xác định lại đây k phải 1 giấc mơ

_Là Ren nè,Ren tới đón đưa Mika ra khỏi nơi này_Ren siết chặt tay mình lên bàn tay hơi lạnh của Mika đang áp lên mặt mình

_Đúng là Ren rồi. Tui đã đợi Ren mãi, đợi mãi….._Mika ôm chầm lấy Ren, khóc nức nở. Đây k phải là lần đầu Mika khóc trước mặt Ren nhưng đây là lần đầy tiên Mika khóc cho Ren, khóc cho cuộc tình Ren đã đeo đuổi bao năm qua

_Ren hứa với Mika sẽ bảo vệ Mika mãi mãi mà. Ren đến rồi nè, h Mika sẽ k bao h phải ở 1 mình nữa đâu, nín đi _Ren xoa nhẹ tấm lưng đang run lên vì khóc của Mika. H Ren biết,Ren thực sự phải cám ơn cô bạn Kyu Min và Sandy đã giúp mình tỉnh ngộ ra chứ nếu k h chắc Ren sẽ hối hận xuốt đời mất….

_Um, tui biết nhất định Ren sẽ tới đón tui mà_Mika ở nụ cười tươi đầy hạn phúc. Nơi khóe mắt còn đọng lại giọt nước mắt nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc xen lẫn 1 chút giận hờn nhớ thương

_Thui, đừng khóc nữa. Nhìn Mika khóc Ren cảm thấy mình bất lực lắm,buồn và đau khổ lắm khi chẳng làm gì được chi Mika cả_Ren quyệt đi 2 hàng nước mắt nóng hổi của Mika

_Um _Mika khẽ gật đầu,cố ngăn những giọt nước mặt hiềm hoi của mình lại

_Vậy chứ. Thôi, h Mika đi thay quần áo đi rồi mình đi, mặc vậy sẽ bị nhiễm lạnh đó_Ren nói đỏ mặt quay đi

_A…..um….um…uh,uh,…..đợi Mika chút _Mika nhìn bộ đồ ngủ mỏng tang của mình mặc mà mặt đỏ bừng, lắp bắp rồi chạy như bay vào phòng thay đồ

5’ sau Mika bước ra trong 1 bộ cánh mới: quần đùi da đen bóng ôm lấy chân,áo 3 lỗ đen, khoác ngoài là áo jacker đen cổ lệch,tay đeo vòng to bản,chân đeo giầy da đế kép,mắt kẻ đen, môi tô chút son bóng…nhìn h Mika k còn là 1 cô bé tiều tụy nữa mà dã trở thành 1 Mika Nakashima chần đầy sức sống, tự tin như trước

_Đi thôi _Mika cười tươi

_Um_Ren cười nhẹ, bước tới bên Mika nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Mika

_Hẹn ở đâu vậy ? _Mika hỏi

_Ở phòng khách nhà Mika _Ren trả lời, nhìn Mika cực trừu mến

Chương 44

Tứ Quỷ nhẹ nhàng luồn ra trước, áp dụng phương pháp đánh nhanh thắng lẹ và lấy tĩnh chế động để sử lý gọn gàng từng thằng mà k để tụi nó phát hiện cũng như gây ra tiếng động gì bằng 1 phát phang thẳng vào gáy chúng thì dù tụi bảo vệ có đô con tới đâu mà bị phang vào trỗ hiểm đấy cũng đều phải gục cả thôi. Tuy vậy áp ụng phương pháp này hơi vất vả chút, nó lâu và mất sức nhưng lại đạt được hiểu quả cao, đạt đúng chỉ tiêu mà tuyệt nhiên là bọn chúng từng thằng đểu sỉu mà k biết lý do vì sao mình lại bị thế

Còn lúc đấy Kyu Min, Sandy, Koon Ham, Ren, Kevin đi cửa sau cũng gặp k ít bọn bảo vệ đi tuần; như vậy mới biết lão cáo già Nakashima đó đã đề phòng tụi nó tới đâu, cũng là do chiều nay tụi nó đánh động lão làm lão nâng cấp canh phòng lên hơn đề phòng tụi nó vào. Ý đồ của tụi nó đã bị lão đoán được nhưng mà lão k ngờ tụi này toàn đứa k sợ chết nên vẫn cứ đâm đầu vào mới sợ chứ.Kyu Min và Koon Ham đi trước dọn đường cho Sandy, Kevin và Ren vào trong nhà nhưng vào nhà thì tầng hoàn toàn chẳng có cửa sổ hay bất cứ 1 cánh cửa nào sau nhà này cả nên tụi nó phải leo lên tầng 2 có lan can. Cửa được khóa nhưng nó lại làm bằng kính nên Kevin chỉ cần khoét 1 lỗ tròn đủ rộng để cho tay vào mở khóa bên trong 1 cách dễ dàng.

Vào được tới bên trong, sau khi nhờ Ryan định vị xác định vị trí của Mika thì Sandy và Kevin đưa Ren tới trước cửa để Ren và Mika có thời gian tự nói truyện với nhau còn 2 đứa thì nhanh chóng đi xuống dưới tầng hầm vì thời gian để khóa camera k còn nhiều nữa. Cái tầng hầm này chính là tầng âm được ông ta xây chìm xuống dưới, đây cũng chính là nới đặt các máy móc thiết bị theo dõi và bảo vệ toàn ngôi nhà của lão…những thiết bị đấy k hề xoàng chút nào đâu nhưng mà đối với nó và Kevin thì cũng k khó để qua lắm…

Đang bước xuống cầu thang, ở đây khá vắng , có lẽ là do ông ta đã huy động hết tất cả những bảo vệ của ngôi nhà ra bên ngoài canh giữ nên chủ quan ở đây; chắc ông ta k nghĩ là tụi nó có thể vượt qua được hàng rào bảo vệ dày đặc đó để vào đây à. Bỗng Sandy với Kevin đi xuống gần tới nơi thì lại đụng chúng 1 tay bảo vệ đi lên….Hắn hơi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của tụi nó chút những nhanh chóng lấy lại phong độ mà trừng mắt vằn những vệt đỏ nhìn cả 2 như muốn ăn tươi nuốt sống vậy:

_Các người là ai????

_ờ….um….._Sandy đang lúng túng k biết giải thích như thế nào thì……

“VỤT………..RẮC……….”

Kevin lợi dụng lúc tên đó đang chú ý vào câu trả lời của Sandy mà nhanh chóng phóng lên với tốc độ nhanh nhất khiến ta chỉ nhìn thấy cái bóng vụt qua như gió vậy và “Rắc” 1 cái thì Kevin đã bóp nát xương cổ của tên đó; ta chỉ còn nghe thấy những tiếng lạo xạo của sương vỡ trong cổ hắn mà Kevin chỉ dùng có 1 cánh tay của mình để kết liễu đời tên đó thôi ạ.Tên đó chết k kịp ngáp và chết khi còn chưa ý thức được tại sao mình chết cũng như kịp chăn chối điều gì đó cuối cùng

_Mi……_Sandy khá bất ngờ trước lực cánh tay của Kevin. Người bình thường gì có muốn bẻ cổ 1 ai đấy cũng phải sử dụng tới 2 tay để kẹp cổ, cũng có những người đạt đẳng cấp thì có thể 1 tay bẻ cổ nhưng chỉ với lực dồn vào cánh tay mà có thể bóp nát cổ mà bóp nát cả xương cổ 1 con người khỏe, cường tráng, lực sĩ, đô con vậy cách dễ dàng thì dường như chẳng có ai làm được cả, trừ phi……

_Đi thôi, nhìn gì mà nhìn, k có thời gia đây _Kevin phủi phủi tay bước đi

_Này, sao mi biết sử dụng chiêu đó hay vậy???_Sandy lon ton chạy theo hỏi

_Tò mò quá đấy, sau này cô sẽ rõ thôi _Kevin cười hiền, xoa đầu Sandy rồi bước đi lôi nó theo

Nó đành ngậm ngùi bước theo Kevin vào trong. Bên trong phòng chỉ có 1 tên duy nhất đang ngồi đó, tai thì đeo phone, miệng ngân nga hát, mắt dán vào mãn hình nên hoàn toàn chẳng biết sự có mặt của tụi nó và cũng chẳng biết cả cái hệ thống đẳng cấp toàn camera với thiết bị bảo bệ an toàn đã bị hack thừ bao h rồi

“BỐP……RẦM….”

Kevin đánh mạnh vào gáy tên đó nên tên đó lăn ra bất tỉnh ngất đi đổ rầm xuống đất. Sandy và Kevin nhanh chóng cầm lôi cái laptop ra kết nối với hệ thống máy chủ rồi loát chương chình chạy máy nên chưa đầy mấy phút sau khi hệ thống vừa bị mã hóa thì cũng là lúc thời gian hack máy chủ hết nên màn hình bị tắt cái “phụt’, hệ thống bảo an trong nhà đều được ngắt hết nhờ trình độ máy tính được huấn luyện đẳng cấp như Kevin và Sandy thì chẳng tốn mấy công sức cả.

Cũng lúc đó Ryan ung dung bước vào phòng cũng chú bạch hổ đi bên cạnh

_Xong chưa ? _Ryan cười, hỏi

_Rồi ạ, vừa mới xong. Hai mang theo bạch hổ làm gì vậy ?_Sandy gật đầu

_Um, em thay đồ đi này. CHỉ cần khoác cái này ra ngoài là được _Ryan cười hiền, đưa 1 tấm áo choàng màu trắng cho Sandy

_Hai, đây là……???_Sandy nhỡ nhàng nhìn chiếc áo choàng trong tay rồi quay lại nhìn Ryan

_Tới h thì cũng nên nói ra được rồi đấy_Kevin thở dài đánh mắt với Ryan

_Um Sandy, đã có lệnh chiêu hồi tụi mình rồi _Ryan gật đầu, nói

_Dạ. Lệnh chiêu hồi????_Sandy sững người

_Thì cũng đã 4 năm rồi mà, em nhớ chứ?Mấy ngày trước anh mới nhận được lệnh thôi nhưng em xem này, đây là những người được chọn _Ryan đưa cho Sandy 1 tờ giấy mày đen chữ được viết bằng bút bạc

Sandy nhíu mày cầm tờ giấy đọc 1 hồi, khuôn mặt từ ngạc nhiên rồi sững lại rồi chuyển qua khó chịu, nhăn lại và trắng bệch ra, mồ hồi từ trên chán bắt đầu rịn ra như mưa…dường như có truyện gì đó khiến Sandy hoảng hốt lắm vậy. Những chỉ 1 chút sau thì ánh mắt Sandy đanh lại đầy tức giận chỉ muốn vò nát bức thư, xé nó ra làm trăm mảnh rồi coi như chưa có truyện gì sảy ra mà k được

_Hai, tại sao lại là họ????_Sandy nhìn thẳng vào mắt hai nó đầy tức giận

_Ở đây có 1 sự sắp đặt, vậy nên đây cũng là 1 phần lý do hai cho em đến Nhật như thế này chính là để em bảo vệ họ đấy. Sandy, lệnh này k phải là h mới có mà nó đã được đưa ra từ 3 năm trước rồi nhưng tới h mới thực hiện thôi, em k thể thay đổi được đâu _Ryan vỗ nhẹ vào vai cô em gái trấn an

_******** thật _Sandy siết chặt nắm đấm trong tay

_Đánh vậy chứ biết thế nào. H chỉ có cô và cái lý do này mới cứu được Mika và đường đường chính chính đưa Mika ra khỏi ngôi nhà này mà ông ta cũng k làm gì được. ông ta dù có gan to lớn mật đến đâu cũng k đấu được với cái này đâu_Kevin chậm rãi nói

_Tại sao cái tên này gì cũng biết vậy ?_Sandy quay phắt lại nhìn Kevin rồi quay lại hỏi hai nó

_Sandy, tại em hay quên thôi chứ em gặp cậu ấy nhiều rồi đấy. Biệt danh của Kevin là Hắc Vương. Nhớ chứ?_Ryan xoa đầu Sandy cười hiền

_Hả? _Mặt Sandy đơ luôn

_Thôi được rồi,đi đã rồi có gì nói sau. Tụi kia đang đợi đó, muôn rồi_Ryan kéo nó với Kevin đi tới điểm đã hẹn trước

* * *

TẠI PHÒNG MIKA:

Ren đi qua đi lại mãi ở trước cánh cửa gỗ sơn trắng phòng Mika mà đầy băn khoăn, suy nghĩ xem có nên bước vào trong hay k thi sau 1 hồi đấu tranh tư tưởng đầy kịch liệt mãi cuối cùng Ren cũng khe khẽ đẩy cửa phòng bước vào trong

Nhìn quanh căn phòng màu tím trầm k thấy có tiếng động cũng như chẳng thấy có ai cả Ren đang định bước ra để kiếm trỗ khác vì nghĩ họ đã chuyền Mika đi trước khi Ren tời rồi nhưng đang định quay mặt bước đi thì ánh mắt Ren bắt gặp hình ảnh cô công chúa nhỏ đẹp như thiên thần vậy mặc trên người bộ đồ trắng mỏng manh đang ngồi ngủ thiêm thiếp bên ô cửa sổ lớn sơn màu trắng…..Ren hơi ngập ngừng 1 chút nhưng rồi cũng dảo bước tiến lại nhìn cô công chúa trong mỗi giấc mơ của hình vẫn hằng mơ đó: khuôn mặt trái xoan thanh tú hơi xanh, nước da trắng hồng k tỳ vết,đôi mắt nhắm nghiền,đôi lông mày hơi nhíu lại như có gì đo bực mình lắm,hơi thở đều đều,mái tóc đen láy ôm lấy khuôn mặt khiến cho Mika dù có là đang ngủ nhưng vẫn tỏa ra khí chất của 1 bậc quyền quý,kiêu sa, lộng lẫy đến lạ thường .

Nhìn Mika ngủ dễ thương k chịu được khiến cho Ren k cầm được lòng mà hôn nhẹ lên má trán Mika 1 nụ hôn nhẹ nhưng chứa đựng cả tình cảm, cả nỗi nhớ nhung của mình.

Mika thấy có người chạm vào mình đã thế lại còn hôn vào chán mình nên mở trừng mắt nhìn thằng hung thủ nào to gan giám động chạm mình thì k khỏi ngỡ ngàng, ngạc nhiên khi đứng trước mặt mình là khuôn mặt, nụ cười quá đỗi quen thuộc của người mà Mika yêu đang nhìn Mika mỉm cười hiền chàn đầy yêu thương và chìu mến……

_Anh ới đón em, Mika_Ren cười hiền rồi hôn nhẹ lên bông hoa được Mika xăm bên cánh tay trái

_Ren….Ren hả?_Giọng Mika run run.Dường như Mika k tin vào mắt mình, cứ tưởng rằng mình đang mơ, tay dơ lên chạm vào mặt Ren như xác định lại đây k phải 1 giấc mơ

_Là Ren nè,Ren tới đón đưa Mika ra khỏi nơi này_Ren siết chặt tay mình lên bàn tay hơi lạnh của Mika đang áp lên mặt mình

_Đúng là Ren rồi. Tui đã đợi Ren mãi, đợi mãi….._Mika ôm chầm lấy Ren, khóc nức nở. Đây k phải là lần đầu Mika khóc

trước mặt Ren nhưng đây là lần đầy tiên Mika khóc cho Ren, khóc cho cuộc tình Ren đã đeo đuổi bao năm qua

_Ren hứa với Mika sẽ bảo vệ Mika mãi mãi mà. Ren đến rồi nè, h Mika sẽ k bao h phải ở 1 mình nữa đâu, nín đi _Ren xoa nhẹ tấm lưng đang run lên vì khóc của Mika. H Ren biết,Ren thực sự phải cám ơn cô bạn Kyu Min và Sandy đã giúp mình tỉnh ngộ ra chứ nếu k h chắc Ren sẽ hối hận xuốt đời mất….

_Um, tui biết nhất định Ren sẽ tới đón tui mà_Mika ở nụ cười tươi đầy hạn phúc. Nơi khóe mắt còn đọng lại giọt nước mắt nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc xen lẫn 1 chút giận hờn nhớ thương

_Thui, đừng khóc nữa. Nhìn Mika khóc Ren cảm thấy mình bất lực lắm,buồn và đau khổ lắm khi chẳng làm gì được chi Mika cả_Ren quyệt đi 2 hàng nước mắt nóng hổi của Mika

_Um _Mika khẽ gật đầu,cố ngăn những giọt nước mặt hiềm hoi của mình lại

_Vậy chứ. Thôi, h Mika đi thay quần áo đi rồi mình đi, mặc vậy sẽ bị nhiễm lạnh đó_Ren nói đỏ mặt quay đi

_A…..um….um…uh,uh,…..đợi Mika chút _Mika nhìn bộ đồ ngủ mỏng tang của mình mặc mà mặt đỏ bừng, lắp bắp rồi chạy như bay vào phòng thay đồ

5’ sau Mika bước ra trong 1 bộ cánh mới: quần đùi da đen bóng ôm lấy chân,áo 3 lỗ đen, khoác ngoài là áo jacker đen cổ lệch,tay đeo vòng to bản,chân đeo giầy da đế kép,mắt kẻ đen, môi tô chút son bóng…nhìn h Mika k còn là 1 cô bé tiều tụy nữa mà dã trở thành 1 Mika Nakashima chần đầy sức sống, tự tin như trước

_Đi thôi _Mika cười tươi

_Um_Ren cười nhẹ, bước tới bên Mika nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Mika

_Hẹn ở đâu vậy ? _Mika hỏi

_Ở phòng khách nhà Mika _Ren trả lời, nhìn Mika cực trừu mến

Chương 45

_Hả? sao lại? _Mika nhìn Ren k hiểu

_Ren k rõ lắm nhưng có lẽ anh Ryan muốn Ren nói chuyện với cha Mika 1 lần nữa. Ren thấy như vậy cũng được, dù sao cũng thử 1 lần nữa có thể thay đổi cha Mika k nếu k được thì coi như là chào cha Mika luôn _Ren cười hiền

_Um, cám ơn Ren nhé_Mika cười nhẹ

_Ngốc, những gì Ren làm là đều Mika thôi _Ren siết chặt bàn tay Mika trong tay mình

Cả 2 nhìn nhau cười hạnh phúc rồi tay trong tay bước ra phòng khách đối mặt với cha Mika.

Lúc này, ông bố cáo già của Mika vẫn k hề hay biết gì tới truyện đã bị 1 lũ trẻ con ranh ma, tiểu quái mà theo như ông là vắt mũi chưa sạch qua mặt 1 cách dễ dàng . H ông ta vẫn dang ung dung ngồi đọc báo, nghiên cứu thông tin thị trường cho tới khi giọng nói của Mika vang lên

_Cha…..

Ông ngẩng lên nhìn người gọi mình và rồi “ Phịch”…tờ báo trên tay rơi xuống đất 1 cách nhanh chóng khi ông thấy con gái mình và đặc biệt là người đứng cạnh con gái mình

_Mày…………_Ông trừng mắt nhìn Ren

_Con tới đón Mika và xin bác 1 lần nữa đồng ý cho tụi con quen nhau ạ. Con yêu Mika_Giọng nói Ren hết sức bình tĩnh, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cha Mika

_Hừ, mày nghĩ mày là ai mà giám yêu con gái tao ha?Tụi bây còn đứng đó, bắt thằng khốn đấy lại cho tao, nhanh lên _Ông rít lên từng lời qua kẽ răng

Lũ vệ sĩ còn lại và cũng là những tên vệ sĩ cuối cùng bên ông ta tiến lại phía Ren.Ren nhìn mấy tên đấy cười khẩy 1 cái rồi rút thanh kiếm mạ vàng của mình ra khỏi vỏ bao, đẩy Mika đứng ra phía sau mình tay trái vẫn nắm chặt lấy tay Mika k buông, nói:

_10 người các ngươi nghĩ thắng được ta sao?


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .